< Trở về giao diện Mobile
Trang chủ / Nghiên cứu - trao đổi / Chống diễn biến hoà bình

Nhận diện và đấu tranh với âm mưu, hoạt động của các thế lực thù địch, cơ hội chính trị lợi dụng vấn đề “xã hội dân sự” để chống Đảng, Nhà nước, chuyển hóa chế độ chính trị ở Việt Nam

(Thứ sáu, 26/05/2017 - 19:57)

Hiện nay, vấn đề “xã hội dân sự” đã và đang được các thế lực thù địch tìm mọi cách lợi dụng nhằm thực hiện mưu đồ chuyển hóa chế độ chính trị ở Việt Nam. Sau những thất bại trong hoạt động chống phá Việt Nam ở các giai đoạn trước, hiện nay, các thế lực thù địch đang xem “xã hội dân sự” là một hướng đi mới, là một trong những phương thức tác động cơ bản trong chiến lược “diễn biến hòa bình” nhằm xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản, thay đổi thể chế chính trị tại Việt Nam. Mục tiêu của các thế lực thù địch trong hoạt động lợi dụng vấn đề “xã hội dân sự” là tìm mọi cách tạo “môi trường” cho sự xuất hiện ở nước ta lực lượng, tổ chức chính trị đối lập với Đảng Cộng sản Việt Nam, thông qua hoạt động dưới danh nghĩa “xã hội dân sự” để làm suy yếu, vô hiệu hóa vai trò lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước xã hội chủ nghĩa. Các thế lực thù địch cho rằng hình thành xã hội dân sự độc lập về chính trị là một “lối thoát” cho sự ra đời công khai, hợp pháp của các tổ chức, lực lượng chính trị đối lập với Đảng Cộng sản Việt Nam, buộc Việt Nam phải chấp nhận đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập. Họ tìm mọi cách thúc đẩy ở Việt Nam một mô hình “xã hội dân sự” độc lập về chính trị, nằm ngoài sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, không chịu sự quản lý của Nhà nước, các tổ chức được tự do thành lập, kể cả các tổ chức đối lập với Đảng Cộng sản Việt Nam; đòi “quyền đối lập” được thừa nhận ở Việt Nam...

 

Để làm được điều đó, các thế lực thù địch đã và đang triệt để lợi dụng tính chất chính trị, xã hội phức tạp của vấn đề xã hội dân sự để tác động vào nội bộ hệ thống chính trị và các tầng lớp xã hội với nhiều phương thức khác nhau, từ tuyên truyền lừa bịp, thổi phồng “ưu điểm” của xã hội dân sự, cung cấp tài chính, phương tiện hoạt động đến việc gây sức ép với Đảng, Nhà nước ta trong quan hệ đối ngoại. Các đối tượng nhân danh chiêu bài “xã hội dân sự”, “dân chủ”, “nhân quyền”... để tập hợp lực lượng, lập hội, nhóm với tên gọi, khẩu hiệu, tôn chỉ, mục đích dễ gây “ấn tượng” với nhu cầu, thị hiếu của từng tầng lớp, thành phần xã hội nhất định như: “Diễn đàn xã hội dân sự”, “Hội tù nhân lương tâm”, “Hội phụ nữ nhân quyền”, “Hội bầu bí tương thân”, “Hội nhà báo độc lập”, “Hội anh em dân chủ”...

 

Thủ đoạn được các đối tượng sử dụng phổ biến hiện nay là thông qua các trang web, diễn đàn trực tuyến, nhất là mạng xã hội để công khai tổ chức, tuyên truyền, lừa bịp, lôi kéo quần chúng tham gia; sử dụng các phần mềm bảo mật để liên lạc, tổ chức huấn luyện, đào tạo trực tuyến cho số thành viên; công khai viết “đơn kiến nghị”, đòi thành lập đảng chính trị đối lập, xin tự thành lập hội, nhóm và đòi khởi kiện, vu cáo, xuyên tạc Nhà nước ta vi phạm các điều ước quốc tế về quyền dân sự... Ngoài ra, chúng tìm cách chia rẽ nội bộ, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân, làm giảm sút lòng tin của quần chúng với Đảng, Nhà nước; tạo tiền đề tập hợp, phát triển lực lượng, hình thành tổ chức chính trị đối lập... Tại các vùng chiến lược, các đối tượng đẩy mạnh tung tin xuyên tạc chính sách dân tộc, tôn giáo; kích động tư tưởng ly khai, tự trị, xuyên tạc lịch sử, khơi gợi, khoét sâu mâu thuẫn dân tộc, tuyên truyền, phát triển tà đạo, tụ tập “xưng vua”...

 

Bên cạnh đó, dưới danh nghĩa đại diện các tổ chức xã hội dân sự, một số đối tượng chống đối đã tham gia các buổi điều trần ở nước ngoài, vu cáo Việt Nam vi phạm “dân chủ”, “nhân quyền”, đề nghị can thiệp trả tự do cho số chống đối trong nước bị bắt do vi phạm pháp luật... Đặc biệt, các thế lực thù địch, cơ hội triệt để lợi dụng tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” đang diễn ra trong một bộ phận đảng viên của ta, tình trạng yếu kém, sai phạm của một số cán bộ để tuyên truyền hạ uy tín chính trị của Đảng, lôi kéo người dân vào các tổ chức mang danh nghĩa xã hội dân sự nhằm tiến hành các hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước.

 

Thực tiễn trong những năm qua cho thấy, một số tổ chức phi chính phủ (NGO) nước ngoài rất quan tâm đến các tổ chức chính trị, xã hội ở nước ta và tìm cách xâm nhập, tác động, chuyển hóa các tổ chức này để chuyển hướng hoạt động chính trị trong khi chưa đủ điều kiện thành lập tổ chức đối lập. Thông qua các hoạt động triển khai dự án, hỗ trợ, tài trợ, tổ chức hội thảo với các NGO Việt Nam, một số tổ chức nước ngoài đã cố gắng tìm hiểu nội bộ, xu hướng quan điểm của các NGO Việt Nam về sự lãnh đạo của Ðảng đối với tổ chức quần chúng, kích động sự thoát ly vai trò lãnh đạo của Ðảng và Nhà nước, cổ vũ quyền tự do lập hội theo tiêu chí phương Tây. Ngoài ra, một số tổ chức nước ngoài còn tài trợ tài chính cho một số NGO Việt Nam để hỗ trợ việc xuất bản, phát hành tài liệu nghiên cứu, văn bản luật nước ngoài nhằm tuyên truyền quan điểm, pháp luật phương Tây đến với công chúng Việt Nam một cách công khai.

 

Mặt khác, các tổ chức phản động nước ngoài cũng tìm cách phát triển “xã hội dân sự” tại Việt Nam để phục vụ ý đồ chống phá từ bên trong. Tổ chức Bảo vệ người lao động” (của đối tượng Trần Ngọc Thành tại Ba Lan) gia tăng hoạt động nhằm chuyển hướng hoạt động xâm nhập vào trong nước với ý đồ xây dựng các tổ chức công đoàn tự do. Tổ chức “Mạng lưới tuổi trẻ Việt Nam lên đường” đã tiến hành “Đại hội thanh niên sinh viên Việt Nam trên thế giới lần thứ V” vào tháng 01-2008 tại Malaysia với chủ đề xã hội dân sự: “Dân chủ từ sức mạnh quần chúng với mục đích trao đổi để tìm cách cho ra đời một xã hội dân sự độc lập với chính quyền, tôn trọng nhân quyền, có các công đoàn độc lập, có tự do báo chí...”. Tại “đại hội” này, các đối tượng tham gia đã đề ra mục tiêu để tiến hành “cuộc cách mạng hòa bình” tại Việt Nam là phải xây dựng được một “xã hội dân sự” bền vững và muốn thay đổi xã hội thì không chỉ trên phương diện chính trị, mà còn trên các phương diện kinh tế, luật pháp, trong mỗi cộng đồng dân cư. Qua đây cho thấy, các thế lực phản động bên ngoài rất quan tâm đến việc lợi dụng xã hội dân sự để thực hiện âm mưu lật đổ chế độ. Ðáng chú ý là, một số đối tượng cơ hội chính trị có quan điểm chống đối cực đoan đã lợi dụng một số tổ chức quần chúng hợp pháp để tổ chức các hội thảo, tọa đàm, diễn đàn có nội dung đòi sửa đổi Hiến pháp, trưng cầu ý dân về Ðiều 4 cũng như toàn bộ Hiến pháp, lập Tòa án Hiến pháp, thúc đẩy xã hội dân sự và thực hiện các quyền tự do dân chủ, tự do ngôn luận, báo chí, lập hội theo tiêu chí phương Tây, tư hữu hóa đất đai... Nếu thực hiện các nội dung này theo ý đồ của họ thì chế độ xã hội chủ nghĩa thực tế sẽ không còn tồn tại ở Việt Nam. Ðây là phương thức đấu tranh công khai rất nguy hiểm, nếu không cảnh giác có thể sẽ tạo điều kiện các thế lực thù địch lợi dụng các tổ chức xã hội dân sự để đưa ra những kiến nghị nhằm thay đổi thể chế, thay đổi hệ thống luật pháp xã hội chủ nghĩa bằng luật pháp tư sản.

 

Chúng ta không phủ nhận những đóng góp của tổ chức xã hội dân sự đối với sự phát triển của xã hội. Nhưng cần thấy rõ rằng, ở nhiều quốc gia, nhất là những nước đang phát triển, sự hình thành xã hội dân sự thường chịu sự tác động của nhiều nhân tố, trong đó có những lực lượng chính trị từ bên ngoài thông qua nhiều hình thức khác nhau. Vậy chúng ta cần nhận thức về xã hội dân sự như thế nào, đặc biệt là dưới góc độ công tác an ninh?

 

Cùng với thực tế tồn tại và phát triển ngày càng phong phú của các tổ chức hội, thời gian gần đây, thuật ngữ xã hội dân sự, tổ chức xã hội dân sự được thảo luận, bàn luận khá sôi nổi ở nước ta. Đây là vấn đề chính trị, xã hội rất phức tạp, nhạy cảm. Nhưng trên thực tế, nhận thức về vấn đề này hiện đang có nhiều quan điểm không thống nhất, thậm chí là khác biệt, đối lập với nhau, phụ thuộc vào từng góc độ tiếp cận. Qua nghiên cứu, chúng tôi nhận thấy hiện nay đang tồn tại hai khuynh hướng nhận thức phổ biến về vấn đề xã hội dân sự: Một là, đề cao quá mức những đặc điểm của xã hội dân sự, cho rằng cần đẩy nhanh sự phát triển của xã hội dân sự ở Việt Nam, đồng nhất quá trình này với thực hiện dân chủ hóa, khắc phục những vấn đề tiêu cực, phức tạp đang diễn ra trong đời sống xã hội hiện nay; hai là, coi xã hội dân sự là mô hình tiêu cực, chống đối, “đối lập” với Nhà nước xã hội chủ nghĩa, là vấn đề nhạy cảm, nên né tránh, ngại đề cập và không khuyến khích nghiên cứu, tìm hiểu về nó, thậm chí bài xích, phủ nhận xã hội dân sự. Từ sự chưa thống nhất về nhận thức này khiến cho cách tiếp cận, ứng xử đối với vấn đề xã hội dân sự hiện nay của các cơ quan chức năng đang khá lúng túng.

 

Vì vậy, có thể hiểu xã hội dân sự là không gian xã hội công cộng nằm ngoài Nhà nước, thị trường và lĩnh vực riêng tư của cá nhân, bao gồm tổng thể các định chế xã hội độc lập tương đối với Nhà nước và hoạt động tự nguyện trên các lĩnh vực văn hóa, giáo dục, truyền thông đại chúng, tôn giáo, xã hội... Ở đây, người ta cho rằng, Nhà nước và xã hội dân sự có mối quan hệ tương hỗ lẫn nhau, trong đó Nhà nước thực hiện chức năng cưỡng chế nhằm bảo đảm trật tự của đời sống xã hội dân sự; ngược lại, xã hội dân sự là môi trường bảo đảm “tính chính đáng” của Nhà nước thông qua tạo sự đồng thuận ở các nhóm, tầng lớp, giai cấp cùng tồn tại trong xã hội. Đồng thời, xã hội dân sự là nơi diễn ra những cuộc đấu tranh giữa các nhóm, tầng lớp xã hội với nhau, cũng như giữa giai cấp thống trị với các giai cấp và tầng lớp khác.

 

Do những mặt tích cực nhất định của xã hội dân sự, các đối tượng thù địch, phản động, cơ hội chính trị đã, đang lợi dụng đặc điểm này để tập hợp, lôi kéo người khác tham gia với ý đồ thành lập lực lượng đối trọng với Đảng, Nhà nước Việt Nam; lợi dụng các kẽ hở về mặt pháp luật, các vấn đề tiêu cực trong xã hội, vấn đề dân chủ, nhân quyền, dân tộc, tôn giáo... để tuyên truyền, xuyên tạc và âm mưu hình thành, công khai hóa các tổ chức chính trị đối lập tại Việt Nam.

 

Dưới góc độ công tác an ninh, khi nhìn nhận, đánh giá về vấn đề “xã hội dân sự” cần chú ý mấy điểm sau:

 

Thứ nhất, tuy những người cổ vũ cho xã hội dân sự xác định xã hội dân sự nằm ngoài các thể chế chính trị, xã hội, kinh tế, do đó có tính “độc lập” với Nhà nước và không mang bản chất giai cấp, nhưng thực tế cho thấy, xã hội dân sự bao gồm các tổ chức hội, hiệp hội, đoàn thể, tổ chức phi chính phủ... đều mang tính chất chính trị, do đó, luôn tiềm ẩn nguy cơ bị các thế lực thù địch lợi dụng để tiến hành các hoạt động chống Đảng và Nhà nước. Xã hội dân sự chính là môi trường mà trong chính bản thân các thành tố cấu thành cũng diễn ra cuộc đấu tranh giai cấp trên mọi phương diện, từ chính trị, kinh tế, tư tưởng, văn hóa... Do đó, các lực lượng, phe phái, đảng phái chính trị luôn tìm cách chi phối, vận động, lôi kéo lực lượng xã hội dân sự hoặc chính các thành tố của xã hội dân sự (hội, hiệp hội, đoàn thể...) cũng muốn đi theo nhằm thực hiện các mục tiêu, lợi ích chính trị của họ. Thực tế cho thấy, thời gian qua, các thế lực đế quốc, một số quốc gia phương Tây đã và đang triệt để lợi dụng, thúc đẩy hình thành xã hội dân sự đối lập ở những nước có chế độ bị coi là “thù địch”, “độc tài” để can thiệp, lật đổ các chế độ này dưới danh nghĩa gọi là “chuyển hóa dân chủ”, đưa các lực lượng thân phương Tây lên nắm chính quyền ở các nước này.

 

Thứ hai, vốn mang tính đa dạng về lợi ích, thành phần, do đó xã hội dân sự cũng mang tính đa dạng, đa nguyên về tư tưởng. Đặc trưng này phản ánh tính chất phức tạp về tư tưởng, văn hóa trong đời sống xã hội dân sự. Đối với Việt Nam, sự hình thành của xã hội dân sự còn chứa đựng nguy cơ xuất hiện, hình thành hoặc du nhập những khuynh hướng tư tưởng chính trị đối lập với Đảng Cộng sản, tiền đề trực tiếp dẫn đến đa nguyên về chính trị.

 

Thứ ba, Việt Nam là một quốc gia đang phát triển, với trình độ phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội nói chung còn thấp; ý thức công dân, ý thức pháp luật của đại đa số người dân còn nhiều hạn chế; hệ thống pháp luật chưa hoàn thiện, hiệu lực quản lý của chính quyền còn yếu; lại có những đặc điểm phức tạp, đa dạng về tôn giáo, dân tộc... Do đó, sự hình thành và phát triển của xã hội dân sự luôn tiềm ẩn nguy cơ dẫn đến chia rẽ, xung đột, hỗn loạn, vô chính phủ, mất ổn định chính trị, xã hội của đất nước, là điều kiện để các thế lực thù địch lợi dụng nhằm thực hiện âm mưu, hoạt động chống Đảng, Nhà nước, xâm phạm an ninh quốc gia.

 

Thứ tư, xã hội dân sự là không gian bao hàm nhiều tổ chức có tính đa dạng về thành phần, mục đích hoạt động, lợi ích, thiếu tính tổ chức chặt chẽ, do đó nó dễ bị các cá nhân, tổ chức có điều kiện chi phối, lợi dụng vào thực hiện các mục đích riêng và tiềm ẩn nguy cơ gây ảnh hưởng đến an ninh quốc gia và trật tự xã hội.

 

Tính chất đa dạng, phức tạp của xã hội dân sự cho thấy đây là khu vực không thuần nhất, tính đồng thuận không cao và thiếu tính nhất quán. Tổ chức xã hội dân sự hình thành chủ yếu dựa trên những mối quan hệ và liên kết mềm, tự nguyện, tự quản, tính thống nhất không cao nên dễ xảy ra nguy cơ các tổ chức này chỉ chăm lo đến lợi ích cục bộ mà không quan tâm đến lợi ích chung, toàn xã hội, tạo ra các “lệ” riêng, có thể gây cản trở đến việc thực hiện chính sách, pháp luật của Nhà nước, thậm chí có trường hợp bị biến tướng phục vụ cho lợi ích của cá nhân, tổ chức có điều kiện chi phối. Do tính chất đa dạng và phức tạp này mà xã hội dân sự luôn tiềm ẩn nguy cơ bị các đối tượng, tổ chức thù địch cả trong và ngoài nước mua chuộc, chi phối, lợi dụng của nhằm thực hiện mưu đồ chính trị đen tối của chúng.

 

Thứ năm, một số tổ chức xã hội có vai trò, ảnh hưởng xã hội rộng lớn, số lượng thành viên đông đảo luôn là mục tiêu tác động, chi phối, lợi dụng của các thế lực thù địch nhằm biến các tổ chức này trở thành các tổ chức chính trị đối lập với Đảng, Nhà nước Việt Nam.

 

Một bộ phận các tổ chức xã hội, đặc biệt là các hội, liên hiệp hội, tổng hội có tổ chức mang tính hệ thống cả theo chiều dọc lẫn chiều ngang, với số lượng thành viên đông, có ảnh hưởng lớn đối với quần chúng; một số tổ chức phi chính phủ Việt Nam (VNGO) có sự tập hợp khá đông những trí thức lớn, có uy tín, có trình độ chuyên môn cao, kể cả đảng viên hay nguyên là cán bộ cấp cao của Đảng, Nhà nước. Đây là những tổ chức có ảnh hưởng xã hội rộng lớn cả trong và ngoài nước, có khả năng tác động vào nội bộ, tác động lớn đến chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước. Do đó, các tổ chức này luôn là mục tiêu tìm kiếm tác động, lợi dụng của các thế lực thù địch, nếu không có những quy định pháp lý hợp lý, đủ mạnh để quản lý, kiềm chế hoạt động “vượt rào”, cũng như thiếu sự định hướng và quản lý có hiệu quả của các cơ quan chức năng thì rất dễ bị lợi dụng, dễ biến thái và biến thái rất nhanh thành tổ chức đối lập về chính trị. Điều này sẽ hết sức nguy hiểm bởi nó có khả năng tập hợp, huy động một bộ phận quần chúng vào các hoạt động chính trị có tính thù địch, có khả năng khởi phát các phong trào xã hội rộng lớn, gây áp lực chính trị mạnh đối với Đảng, chính quyền.

 

Để giảm thiểu được những tác động tiêu cực của sự phát triển xã hội dân sự đối với sự phát triển ổn định của chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam, cũng như chủ động phòng ngừa, đấu tranh với âm mưu, hoạt động của các thế lực thù địch lợi dụng vấn đề “xã hội dân sự” để xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, chuyển hóa chế độ chính trị ở Việt Nam, chúng tôi cho rằng, trước mắt, các lực lượng chủ công, nòng cốt trong cuộc đấu tranh trên lĩnh vực tư tưởng - lý luận (bao gồm Hội đồng Lý luận Trung ương, Ban Tuyên giáo Trung ương, Bộ Công an, các cơ quan làm công tác tư tưởng - lý luận của Đảng, Nhà nước) cần tập trung vào một số vấn đề sau:

 

Một là, các lực lượng chủ công, nòng cốt cần nhận thức đầy đủ về “xã hội dân sự” và có cách “ứng xử” phù hợp với vấn đề “xã hội dân sự”. Trong giai đoạn hiện nay, không khuyến khích, cổ vũ cho sự hình thành xã hội dân sự và các thành tố cấu thành; chưa nên và không cần thiết đặt ra vấn đề “Việt Nam có phát triển xã hội dân sự hay là không”. Điều này xuất phát từ chính tính chất phức tạp, nhạy cảm của vấn đề xã hội dân sự, hiện nay nhiều vấn đề lý luận, thực tiễn liên quan đến xã hội dân sự chưa được nghiên cứu thấu đáo. Trong khi hiệu lực và công cụ quản lý (nhất là chính sách, pháp luật) của Nhà nước, ý thức pháp luật của người dân còn có những hạn chế. Do đó, nếu chúng ta khuyến khích, cổ vũ hay buông lỏng, thả nổi cho sự hình thành, phát triển xã hội dân sự thì sẽ dễ dẫn đến nhiều hệ lụy phức tạp, khó kiểm soát, nhất là dưới góc độ quản lý nhà nước, cũng như bảo vệ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.

 

Hai là, trên cơ sở đó, kịp thời tham mưu cho Đảng, Nhà nước có chủ trương, chính sách, biện pháp hạn chế đến mức thấp nhất những hệ lụy, ảnh hưởng tiêu cực và những đặc điểm của xã hội dân sự mà các thế lực thù địch, cơ hội có thể lợi dụng chống phá cách mạng Việt Nam. Tăng cường công tác nghiên cứu, tổng kết thực tiễn, phát triển lý luận về xã hội dân sự, nhất là các vấn đề, như: Ở Việt Nam đã có xã hội dân sự chưa, có thừa nhận sự tồn tại của xã hội dân sự ở Việt Nam hay không, thừa nhận vào thời điểm nào, ở mức độ nào? Gọi nó là “xã hội dân sự”, “xã hội công dân” định hướng xã hội chủ nghĩa hay “xã hội dân chủ xã hội chủ nghĩa”?... Từ những kết quả nghiên cứu này, giúp cho Đảng, Nhà nước chủ động có chủ trương, chính sách, pháp luật nhằm định hướng sự phát triển của xã hội dân sự (nếu xuất hiện trong tương lai) phù hợp với thể chế chính trị, đặc điểm về kinh tế, văn hóa và xã hội Việt Nam. Bảo đảm sự hình thành, phát triển của xã hội dân sự ở nước ta theo định hướng xã hội chủ nghĩa, giữ vững vai trò lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước đối với hoạt động của các tổ chức xã hội dân sự; tuyệt đối không chấp nhận sự tồn tại của các cơ cấu xã hội dân sự một cách “độc lập” với sự quản lý của Nhà nước xã hội chủ nghĩa, “đứng ngoài chính trị, pháp luật”. Đồng thời, làm tốt công tác tư tưởng, tuyên truyền nâng cao nhận thức của các tầng lớp nhân dân không bị kẻ địch kích động, lôi kéo thông qua danh nghĩa tổ chức xã hội dân sự.

 

Ba là, trong điều kiện có sự tồn tại khách quan của một số loại tổ chức có tính xã hội dân sự, cần tham mưu cho Đảng, Nhà nước xây dựng, hoàn thiện hệ thống chính sách, pháp luật nhằm phát huy vai trò của các tổ chức xã hội dân sự, hạn chế những tác động tiêu cực của nó và có các biện pháp quản lý các tổ chức xã hội dân sự phù hợp với điều kiện thực tế của đất nước, đáp ứng được cơ chế vận hành của thể chế chính trị. Chính sự quản lý và định hướng bằng pháp luật của Nhà nước sẽ tạo ra một môi trường dân chủ, lành mạnh cho sự phát triển hài hòa của toàn xã hội. Mặt khác cần chủ động củng cố và phát huy vai trò của các tổ chức chính trị, xã hội, các tổ chức phi chính phủ hiện có... theo phương châm chính trị: Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ.

 

Đồng thời, quán triệt tinh thần Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII của Đảng “kết hợp chặt chẽ kinh tế, văn hóa, xã hội với quốc phòng, an ninh và quốc phòng, an ninh với kinh tế, văn hóa, xã hội trong từng chiến lược quy hoạch, kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội”1, vấn đề xã hội dân sự ở Việt Nam phải gắn liền với việc xây dựng, hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa; gắn với đổi mới hệ thống chính trị, xây dựng và hoàn thiện nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của dân, do dân, vì dân; phát huy dân chủ xã hội chủ nghĩa.

 

Bốn là, lực lượng Công an các cấp căn cứ vào chức năng, nhiệm vụ cụ thể được giao, vận dụng các biện pháp, công tác nghiệp vụ cơ bản, triển khai đấu tranh, ngăn chặn có hiệu quả âm mưu, hoạt động của các thế lực thù địch lợi dụng vấn đề xã hội dân sự xâm phạm an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội. Trong đó, vấn đề cấp bách hiện nay là cùng các cơ quan chức năng tăng cường hiệu lực quản lý nhà nước về an ninh đối với các tổ chức hội và NGO Việt Nam, không để các thế lực thù địch, cơ hội chính trị tác động, chuyển hóa thành tổ chức xã hội dân sự theo tiêu chí phương Tây.

Đồng thời phối hợp chặt chẽ với các lực lượng chức năng khác đẩy mạnh đấu tranh trên lĩnh vực tư tưởng - lý luận, ngăn chặn hoạt động truyền bá tư tưởng, thổi phồng quá mức các “giá trị” của xã hội dân sự theo mô hình, tiêu chí của phương Tây và thành lập các tổ chức chính trị đối lập, các tổ chức phản động dưới danh nghĩa, vỏ bọc của tổ chức xã hội dân sự; phối hợp trong tuyên truyền, vận động các nhân sĩ, trí thức, học giả đang sinh hoạt tại các hội, liên hiệp hội, tổng hội nâng cao cảnh giác trước luận điệu của các thế lực thù địch về cái gọi là “hình mẫu lý tưởng” của xã hội dân sự phương Tây, cũng như tham gia vào việc đấu tranh tư tưởng - lý luận. Đồng thời, vạch rõ những điểm không phù hợp (cả về lý luận và thực tiễn) của xã hội dân sự theo hình mẫu phương Tây đối với xã hội Việt Nam; vạch rõ mưu đồ chính trị của các thế lực thù địch, cơ hội chính trị thông qua việc lợi dụng vấn đề “xã hội dân sự” để tác động, chuyển hóa chế độ chính trị tại Việt Nam. Bên cạnh đó vận dụng các biện pháp, chiến thuật nghiệp vụ, sử dụng phương tiện ngăn chặn, vô hiệu hóa các con đường, cách thức truyền bá vấn đề xã hội dân sự theo hình mẫu phương Tây vào Việt Nam, đặc biệt là thông qua các phương tiện truyền thông đại chúng, thông qua hợp tác, trao đổi về giáo dục - đào tạo... Đấu tranh, ngăn chặn, xử lý kịp thời hoạt động của các thế lực thù địch bên ngoài câu kết, hậu thuẫn cho số đối tượng chống đối trong nước thành lập các tổ chức phản động dưới danh nghĩa, vỏ bọc “xã hội dân sự”. Xã hội dân sự vẫn đang là vấn đề mới, phức tạp, còn nhiều quan điểm khác nhau, đòi hỏi phải có sự nghiên cứu một cách kỹ lưỡng, khách quan, toàn diện. Tuy nhiên, những hoạt động lợi dụng xã hội dân sự đã và đang trở thành một nguy cơ đe dọa đến tình hình an ninh chính trị của Việt Nam. Nếu chúng ta chủ quan, mất cảnh giác hoặc nhận thức không đầy đủ về xã hội dân sự thì các thế lực thù địch, phản động, cơ hội càng có nhiều cơ hội để tiến hành âm mưu, hoạt động “diễn biến hoà bình” nhằm chống Đảng, Nhà nước ta.

 

Trung tướng Nguyễn Xuân Mười

Phó Tổng Cục trưởng Tổng cục Chính trị Công an nhân dân

Xem tin theo ngày: